Cho đi yêu thương, Nhận lại yêu thương (Bài dự thi Nghề bánh - Giữ lửa đam mê)

Đại diện cho tiệm bánh Byla (Tam Kỳ - Quảng Nam), chị Nguyễn Hoàng Lê (Lyna) đã gửi bài dự thi đến cuộc thi viết "Nghề bánh - Giữ lửa đam mê" do Rich Products tổ chức. Bài viết của chị được đăng tải dưới đây theo đúng nguyên bản: 
 

 

Tôi năm nay 32 tuổi. Vậy là thấm thoát đã 3 năm từ 1 cô gái văn phòng từ bỏ công việc và bắt đầu gia nhập vào cakebiz - cái nghề mà chẳng bao giờ tôi mơ và nghĩ đến cho những hoạch định trong tương lai của mình! Ấy thế mà đến với nó cũng là cái duyên!

 

Cách đây 14 năm ngày tôi chỉ mới 18 tuổi còn mơ mộng và lắm hoài bão, thời gian này cũng là lúc Chị 2 tốt nghiệp ra trường và đi dạy, công việc giáo viên ngoài những tiết dạy đứng lớp và đến trường, soạn giáo án ra thì đây được cho là công việc rất nhàn rỗi (tuy được gọi với tên cao quý là nghề Trồng Người) và Chị 2 quyết định tìm 1 công việc gì đấy vừa có thể đi dạy mà cũng có thể đi làm. Được người thân giới thiệu và dạy cho cách làm bánh kem, kèm hơn 1 tháng thì cuối cùng chị cũng tập tành và mở 1 tiệm nhỏ tại gia, chị tôi lại rất khéo tay, luôn sáng tạo và cho ra nhiều mẫu mới lạ. Khách đến với tiệm ngày 1 đông hơn! Vậy là những ngày bánh nhiều cả nhà phụ Chị để kịp giao cho khách, những ngày lễ phải điều động cả họ hàng nội ngoại giúp đỡ!


Rồi lượng khách ngày 1 tăng lên và nhiều người gần xa biết đến, 2 năm sau phát triển ra nhiều cơ sở! Lúc đấy trong bữa cơm gia đình Bố Tôi bảo, con thi trường gần thôi để thời gian rảnh học thêm nghề bánh và sau này phụ Chị 2 (Gia đình Tôi đã có truyền thống từ xa xưa, Bố Mẹ đặt đâu con ngồi đấy không thể lay chuyển được lời người lớn vì người lớn bao giờ cũng có tầm nhìn xa hơn 1 đứa trẻ)! Lúc đó Tôi chỉ dám nói: Con mơ ước học ra trường, làm 1 công việc Nhà Nước nhàn rỗi sáng đến cơ quan và chiều về con ko muốn kinh doanh và bon chen ngoài xã hội! Nhưng đó chỉ là ý kiến cá nhân thôi, vì biết rằng lời Bố nói thì ko gì có thể lay chuyển được! 1 lời nói nghiêm nghị phát ra: đầu tuần sau con bắt đầu học làm bánh (lúc đó thế giới trước mắt như muốn sụp đổ và rưng rưng nước mắt, nhìn mọi người trong bữa cơm gia đình như muốn cầu cứu nhưng hình như ko ai chú ý đến ánh mắt của mình, tìm 1 sự đồng cảm cũng ko có, hình như ai cũng đồng ý với ý kiến của Bố)! Không nghĩ 1 tuần nó trôi qua nhanh thế, Chị 2 đã sẵn sàng chuẩn bị nào là khuôn, dù bắt hoa, kem, bàn xoay, kéo, khăn, giấy lau, bàn, ghế...để bắt đầu, chỉ việc học trò ngồi vào là xong! Đúng là những gì ko thích thì đều xem nó như kẻ thù, không thích thì làm sao mà làm, rồi phải đối diện với nó hằng ngày...nhưng thôi phải đành theo ý Bố! Tập 10 ngày chứ khóc hết 5 ngày, Chị 2 ngồi kèm cứ cổ vũ: Út bắt hoa đẹp quá, đi rèm, đi sò cũng đẹp...bla...bla...vậy mà vẫn ko thể nào lay chuyển được tư tưởng chỉ muốn ra trường, được đến công sở hằng ngày. Nhìn con ngày nào cũng khóc rồi đấu tranh tư tưởng, có lẽ vì xót quá nên đành chiều ý con!

Thời gian trôi qua, ra trường chưa nhận bằng nhưng đã có công việc với 1 mức lương cao mà chưa bao giờ dám nghĩ đến với 1 Cô sinh viên mới ra trường, đúng công việc yêu thích và chẳng nghĩ suy mặc dầu lúc nào Bố vẫn cứ khuyên: Con ơi! Về nhà làm đi con, nếu về thích gì Bố cũng cho, nhưng hình như luôn bằng lòng với cuộc sống hiện tại là đã quá đủ nên chẳng mơ màng gì cả! Thời gian cứ thế trôi đi trong bình yên, cách đây 3 năm Chị 2 vì vừa đi dạy, bánh nhiều...khối lượng công việc ngày 1 tăng lên nên sức khỏe không tốt và chuyển qua đau liên miên khiến cả nhà ai cũng lo lắng! Tự dưng suy nghĩ thấy thương Chị 2 và gia đình nên nói với Bố là con quyết định về và xin thôi việc Công Ty!

Có lẽ bụt nhà không thiêng nên Mẹ dẫn Tôi vào Sài Gòn để theo học khoá Decor bánh kem 2 tháng, đây là lần đầu tiên Tôi phải xa gia đình lâu đến vậy. Được sự động viên của gia đình nên Tôi cố gắng từng ngày, và nhờ sự giúp đỡ tận tình của các bạn trong lớp nên đã phần nào sớm hoà nhập vào cuộc sống nơi đây! Những buổi học đầu tiên, nhìn mấy bạn bên cạnh làm đẹp lắm nên cũng thấy rất thích và bắt đầu có hứng thú với nghề bánh! Cứ tò mò và bắt đầu nghiên cứu ngày đêm về những chiếc bánh! Tại sao có thể kỳ diệu đến như vậy? Chỉ là ở dạng sữa và từ 1 chất lỏng, khi ta đánh lên lại cho ra 1 hỗn hợp kem bông đặc trắng tinh như những đám mây, và ngày càng lại thấy hay hơn khi hỗn hợp này có thể bắt ra được những bông hoa, hình con thú, ngôi nhà...và tất cả thế giới sinh động được trang trí lên trên chiếc bánh! Điều ngạc nhiên hơn là khi thưởng thức, lần đầu tiên cảm giác chiếc bánh này ngon đến như thế!

Không những thế lớp chúng tôi muốn tìm ra 1 loại kem ngon nhất để sử dụng cho Cửa hàng, phục vụ khách hàng 1 cách ngon nhất, và thế là bắt đầu bỏ ra 1 khoản chi phí để test thử kem của tất cả các hãng! Vị giác của mỗi người cho nhiều ý kiến khác nhau, nhưng riêng Tôi Tôi lại tin vào vị giác của chính mình, và quyết định cuối cùng là chọn Kem của RICH'S! Cái cảm giác mát lạnh của kem khi đưa vào đầu lưỡi lạnh tê và tan dần, vị béo và thơm từ Vanilla dịu nhẹ và ngọt thanh kết hợp với lớp bông lan ăn không hề ngấy và lần đầu tiên tôi có cảm giác như thế này khi thưởng thức chiếc BÁNH KEM sữa tươi mát lạnh! Và chính lúc này Tôi nhận ra, trong Tôi đã đam mê nghề Bánh từ lúc nào chẳng hay và từ lúc nào ko biết nữa tôi bị nó cuốn hút và đam mê nhiều hơn những gì Tôi nghĩ! Lúc tự tay mình làm được 1 Chiếc Bánh kem từ sữa tươi hoàn chỉnh chỉ muốn bay ngay về nhà, việc đầu tiên là hoàn thiện ngay ổ bánh kem đầu tay tặng cho cả nhà chỉ để thay lời muốn nói rằng: Bố Mẹ đừng lo vì đã có con ở đây rồi, con sẽ tiếp bước cùng Chị Hai để GIỮ LỬA ĐAM MÊ và phát triển ngành bánh của gia đình!



Lời cuối cùng Con xin cảm ơn gia đình đã luôn bên cạnh động viên, giúp đỡ và ủng hộ con! Cảm ơn CÔNG TY RICH'S đã cho ra những sản phẩm thật ngon để góp phần tạo ra những chiếc bánh chất lượng đến với khách hàng, và gửi lời cảm ơn lớn nhất đến với tất cả các khách hàng của BYLA BAKERY đã luôn tin tưởng và ủng hộ Cửa hàng trong suốt thời gian qua!

XIN TRÂN TRỌNG CẢM ƠN MỌI NGƯỜI VÀ CHÚC CHO TẤT CẢ NHỮNG AI ĐÃ VÀ ĐANG CÓ Ý ĐỊNH GIA NHẬP NGHỀ BÁNH NẾU CÓ ĐAM MÊ HÃY TIẾP TỤC GIỮ LỬA ĐAM MÊ để 1 ngày bùng cháy trong tương lai! Tôi muốn gửi đến các bạn lời nhắn nhủ: ngành nghề nào đi chăng nữa cũng là công việc cao quý, quan trọng góp phần phát triển xã hội nên dù công việc gì thì chỉ có đam mê mới giúp chúng ta phát triển và là chìa khoá thành công với những đam mê đó, nếu không có TẦM trong xã hội thì cũng nên có TÂM với công việc! Hãy tận tuỳ với công việc và chỉ có cho đi yêu thương để nhận lại những yêu thương nhiều hơn!

Tác giả: Nguyễn Hoàng Lê (Lyna)
Tiệm bánh Byla – Tam Kỳ, Quảng Nam

Các thông tin khác